[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

/

Chương 147: Mời khách, trảm thủ và sư muội hay cãi

Chương 147: Mời khách, trảm thủ và sư muội hay cãi

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Dương Tiểu Nhung

11.138 chữ

03-01-2026

“Đại ca, đệ xin huynh hãy nhẫn nhịn.”

“Ồ.”

“Xin huynh hãy lấy đại cục làm trọng, nhịn một chút là qua, tạm để hắn ngông cuồng mấy tháng.”

“Ta biết rồi, nhị đệ sao cứ nhắc mãi chuyện đó?”

Liễu gia đại trạch.

Bên ao nước, ngoài một tòa lương đình màu đỏ táo, Liễu Tử Văn đang trầm tư rắc mồi cho cá bất giác quay đầu tò mò nhìn sang Liễu Tử An.

Trưa nay Liễu Tử An từ huyện nha trở về, ngay lập tức đã bẩm báo tình hình cuộc gặp với vị tuấn huyện lệnh cho Liễu Tử Văn.

Sau khi nghe kỹ, đối với thái độ áp chế của Âu Dương Nhung, Liễu Tử Văn không quá bất ngờ, chỉ là sắc mặt có chút âm trầm.

Thế nhưng hắn phát hiện nhị đệ trước nay vốn trầm ổn ít lời, hôm nay lại có phần kích động.

Liễu Tử An lắc đầu, không giải thích thêm.

Đợi đại ca ngày mai qua đó sẽ biết, Âu Dương Lương Hàn kia quả thực ăn nói rất đáng ăn đòn, khiến người ta vô cùng tức tối.

Liễu Tử Văn không để tâm đến chuyện đó, chau mày hỏi: “Lật lão bản đi rồi sao?”

Liễu Tử An gật đầu:

“Phải, đi thuyền từ đêm qua. Hắn nói phương diện 'võ' đã có, tiếp theo sẽ đi chuẩn bị phương diện 'văn'.”

Liễu Tử Văn nhắm mắt, ngửa đầu thở dài một hơi:

“Nhưng hắn vừa mới đi, hôm nay, Âu Dương Lương Hàn lại giáng cho chúng ta một đòn hiểm, người này ra tay không hề theo lẽ thường.”

Liễu Tử An xoa má phải, trầm giọng nói:

“Trong vòng hai tháng, đào một con kênh mới để phân luồng Hồ Điệp khê... Kiếm phô và Hồ Điệp khê rốt cuộc đã ngáng đường gì hắn, mà lại đối đầu với chúng ta như vậy!”

Liễu Tử Văn khẽ nói: “Viện trợ bên ngoài của Lật lão bản không đợi nữa, đêm mai đến Uyên Minh lâu một chuyến, trước tiên mời khách, gặp gỡ kẻ này xem sao.”

Liễu Tử An nghe vậy, vẻ mặt đăm chiêu, quay đầu nhìn về một Nam Hiên tiểu viện mới được dọn ra ở cách đó không xa.

Bên trong đang an trí một vị khách mới đến, gia nô của Liễu phủ ra vào cổng viện, mang thức ăn, dâng rượu, vô cùng náo nhiệt.

Liễu Tử An mắt nhìn về phía đó, miệng nói:

“Mời khách, trảm thủ, thu phục làm chó, con đường thứ ba đã không thể đi được nữa... Vậy lần này đại ca bảo đệ đi tỏ ra yếu thế mời khách, là muốn giữ chân Âu Dương Lương Hàn trước, đợi hắn lơi là cảnh giác, rồi mới tìm cơ hội trảm thủ?”

Liễu Tử Văn thở dài một tiếng:

“Nếu ta nói, những lời ta nói với Lật lão bản hôm đó là thật, trong mắt ta chỉ có đại cục, ngoài chuyện của tam đệ ra, tư thù với Âu Dương Lương Hàn kia không nhiều, nhị đệ có tin không?”

Liễu Tử An nhìn bóng lưng huynh trưởng, mi mắt cụp xuống: “Tin.”

“Vậy thì nhị đệ không nên hỏi ta câu vừa rồi.

“Nếu trảm thủ có thể giải quyết ngay vấn đề Chiết Dực cừ, vậy tự nhiên không thể nương tay.

“Nhưng nếu trảm thủ không có tác dụng lớn, ngược lại rủi ro cực cao, tại sao không đổi cách khác, trước tiên mời cơm, trao đổi lợi ích, xem có thể trì hoãn kẻ này và Chiết Dực cừ hay không, đợi đại sự thành, hoặc ngoại lực mà Lật lão bản tìm kiếm tới nơi, lúc đó quay lại bóp chết hắn như một con kiến, chẳng phải sẽ ổn thỏa hơn sao?”

Liễu Tử An ngẫm nghĩ một lát, gật đầu: “Vẫn là đại ca bình tĩnh.”

Người đàn ông ăn mặc như một phú ông bình thường đang soi bóng bên mặt ao ngoài đình lắc đầu, nheo mắt nói:

“Ta không bình tĩnh đâu.

“Nhị đệ, trong lòng ta bây giờ đang âm thầm dấy lên một ngọn lửa, càng gần đến ngày đó, lửa cháy càng vượng! Nhưng ta nghĩ, mười hai năm ta đã chờ được rồi, chỉ còn hai tháng cuối cùng này, sắp dẫn dắt Liễu gia chúng ta chen chân vào tầng lớp đó... thử hỏi còn có chuyện gì ta không thể nhẫn nhịn được chứ?

“Nhưng chỉ cần là kẻ không có mắt dám cản đường Liễu gia, ta dù có chết cũng phải xé nát nó ra thành từng mảnh!”

Liễu Tử An nhìn xuống sàn nhà, nhất thời im lặng.

“Đại thiếu gia, nhị thiếu gia.”

Lúc này, một gã tiểu đồng chân thọt từ sân mới bên kia đi tới, hắn vừa mới mang một lô quế hoa nhưỡng của Vân Thủy Gian vào trong viện.

Tiểu đồng chân thọt cung kính bẩm báo:

“Vị lang quân đó nói, nể tình thanh kiếm sắp ra lò ở Giáp Tam lô, hắn có thể cân nhắc xuất kiếm, nhưng chỉ ra tay một lần. Đến lúc đó Liễu gia chỉ rõ mục tiêu, và sau đó phải thu dọn sạch sẽ. Hắn sẽ đi lấy đầu của mục tiêu, mang kiếm về Trường An, những chuyện khác đều không quan tâm.

“Nhưng nếu vì chuyện này mà khiến bản thân dính phải thứ bẩn thỉu, hắn sẽ quay lại Liễu gia lấy thêm mấy cái đầu nữa.

“Cuối cùng, quế hoa nhưỡng phải cung cấp đủ.”

Liễu Tử Văn và Liễu Tử An quay đầu nhìn nhau.

Trong mắt không có nhiều vẻ kinh ngạc.

Những điều khoản bá đạo như vậy, hai người không cảm thấy có gì không ổn.

Dù sao... đó cũng là một Chu khí trung phẩm luyện khí sĩ, cho dù từng bị thương rớt cảnh giới ở Vân Mộng trạch, cũng không phải là người mà gia tộc tầm thường ở địa phương có thể mời nổi.

Liễu gia, chẳng phải là nhờ có sự trợ giúp của Ba Tư thương nhân, cùng với nghề chú kiếm doanh sinh sở trường lại đánh trúng vào điểm yếu của vị kiếm hiệp cổ quái tên A Khiết kia, mới có thể miễn cưỡng thuận lợi như vậy.

“Được.”

Liễu Tử Văn lập tức gật đầu, sắc mặt càng thêm vững vàng.

Hắn lại dặn dò vài câu, đồng phó què chân lĩnh mệnh lui xuống.

Liễu Tử An nhíu mày nói:

“Bản lĩnh của người này có lẽ lợi hại như lời Lật lão bản nói, nhưng chúng ta dùng như vậy, có phải là quá xa xỉ rồi không, giết gà cớ sao dùng dao mổ trâu. Liệu có lãng phí một thanh kiếm tốt không.”

“Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực.”

Liễu Tử Văn lắc đầu, liếc nhìn Liễu Tử An, đột nhiên lạnh lùng nói: “Nếu không thì dùng ai, lẽ nào dùng tên phương sĩ kia của ta?”

Liễu Tử An mặt không đổi sắc nói: “Ít nhất lần ở Long Thủ kiều đó hắn làm không tệ, ngã xuống nước trước mặt mọi người, không ai nghi ngờ.”

Liễu Tử Văn lạnh giọng nói: “Sau đó thì sao, hắn chẳng phải vẫn bình an vô sự trở về đó sao? Nào là Lý đại đào cương, trang thần lộng quỷ, chẳng có chút tác dụng nào cả.”

Liễu Tử An sắc mặt cũng có chút kinh ngạc, muốn nói lại thôi.

Chủ yếu là sau chuyện đó, tên phương sĩ kia cũng không biết là chuyện gì, nghi thức dị thuật thi triển hôm đó rõ ràng đã thành công...

Nhưng sự thật bày ra trước mắt là, Âu Dương Lương Hàn kia cuối cùng lại sống sờ sờ chạy xuống núi nhậm chức.

Thật lòng mà nói, chuyện này khiến bọn họ có chút xấu hổ.

Dù sao từ đó về sau, đại ca đã không còn tin tưởng người của hắn nữa, rất lâu rồi không nhắc đến chuyện này.

Liễu Tử Văn quay đầu lại, tiếp tục vươn tay, rắc mồi cá:

“Cả chuyện đốt sổ sách ở đông khố phòng cũng vậy, nếu không có tử sĩ, chỉ dựa vào tên phương sĩ đó thì có ích gì, bị Tạ thị nữ đuổi cho chạy bán sống bán chết, nếu bị bắt được, tất cả chúng ta coi như xong đời.”

Liễu Tử An không nhịn được nói: “Nhưng mà có một số phương thuật, đối với chúng ta rất hữu dụng…”

Cánh tay đang rắc mồi của Liễu thị thiếu gia chủ dừng lại giữa không trung, Liễu Tử An lập tức ngậm miệng.

Bầu không khí yên lặng một lúc.

Liễu Tử Văn tiếp tục cho cá ăn.

Hắn không quay đầu lại mà ra lệnh:

“Về tiệm rèn canh chừng đi, sau này bớt hồ đồ với tên phương thuật sĩ đó lại, mọi chuyện phải làm theo lời ta nói.

“Tối nay ta đến Uyên Minh lâu một chuyến, ngươi ở nhà trông coi, mấy ngày nay trông chừng Giáp tam kiếm lô cho ta thật kỹ, thanh kiếm dùng làm thù lao cho người ta, đừng để xảy ra vấn đề gì nữa…”

“Vâng, đại ca.”

Liễu Tử An mím môi, cúi mắt nói.

Chập tối, phía chân trời vẫn còn một mảng mây ráng đỏ rực như lửa, một cỗ xe ngựa chậm rãi rời khỏi Lộc Minh phố, bánh xe phát ra tiếng “kẽo kẹt” khe khẽ.

Trong xe ngựa, một vị huyện lệnh trẻ tuổi mặt đầy hồ nghi nói:

“Tiểu sư muội, tại sao buổi sáng muội đi đứng khó khăn, đến chiều đã lại tung tăng nhảy nhót rồi?”

Một thiếu nữ xinh đẹp mặc văn sam nam trang màu nguyệt hồng đang ngồi ngay ngắn, gật đầu khẽ nói:

“Liễu gia quá hèn hạ, phải đề phòng bọn họ chó cùng rứt giậu, ta phải bảo vệ đại sư huynh.”

Dù cho bộ ngực dưới lớp áo ngoài của nàng đã bị một dải vải bó chặt, nhưng vẫn như một đôi trăng rằm ẩn giữa lồng ngực, khiến lớp áo lụa nhô cao.

Đặc biệt là theo nhịp lắc lư của xe ngựa…

Âu Dương Nhung nhìn nàng không chớp mắt, nghe vậy lắc đầu:

“Không phải, ta đang hỏi vết thương của muội sao lại đột nhiên khỏi rồi, tiểu sư muội đừng có lảng sang chuyện khác.”

“…”

Tạ Lệnh Khương nhìn thẳng hắn, nói: “Đại sư huynh có thể tập trung vào chuyện chính được không, đừng cứ bám riết vào mấy chuyện nhỏ nhặt không quan trọng.”

Âu Dương Nhung không khỏi nhíu mày: “Không lẽ trước đây muội đều lừa ta sao?”

“Làm... làm sao có thể.”

Đối mặt với ánh mắt cố chấp truy cứu của hắn, Tạ Lệnh Khương nhất thời có chút hoảng loạn, miệng nói:

“Mấy hôm trước là bị thương thật, không thể xuống giường đi lại được, nhưng mà, nhưng mà hôm nay có chuyện gấp, ta vận hành hai đại chu thiên là khỏi được bảy tám phần rồi. Thật ra linh khí đôi khi đối với loại vết thương da thịt này có hiệu quả chữa trị nhất định.”

“Vậy sao muội không dùng sớm hơn?”

“Sư huynh sao hỏi nhiều thế, y như phụ thân ta vậy.” Tạ Lệnh Khương lườm hắn một cái, quay đầu đi, “Mấy hôm trước lười dùng, để tự nhiên khỏi sẽ không dễ để lại sẹo.”

Âu Dương Nhung lắc đầu, nghiêm mặt nói:

“Tiểu sư muội, đừng tưởng mấy suy nghĩ vặt vãnh của muội có thể giấu được trước mặt ta, sư huynh biết muội đang nghĩ gì.”

“Ta... ta đang nghĩ gì?”

Âu Dương Nhung gật đầu khẳng định: “Muội chính là muốn ta mang cơm cho muội.”

Tạ Lệnh Khương nhất thời tim như treo lên tận cổ họng, sau đó đập thình thịch, nhưng còn chưa đợi hai má ửng hồng, người nào đó lại nghiêm túc bổ sung:

“Như vậy muội có thể lười biếng nghỉ ngơi ở Y Lan uyển, lười thật đấy tiểu sư muội, mấy cây lan trong viện là muội trồng đúng không, ta đã đoán mấy nha hoàn đó không thể nào siêng năng như vậy.”

Tạ Lệnh Khương: “…”

Âu Dương Nhung dường như không để ý đến ánh mắt oán trách của tiểu sư muội, hắn tiếp tục nói với giọng khó chịu:

“Được lắm, thảo nào mỗi ngày mang cơm đến, muội đều hỏi này hỏi nọ, quan tâm công vụ như vậy. Chẳng khác nào học sinh trốn học lười biếng nhưng lại lo lắng thành tích, đều là lo lắng giả tạo.”

Tạ Lệnh Khương có chút xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, không nhịn được cãi lại: “Sư huynh quản nghiêm quá rồi.”

Dáng vẻ ngang bướng ấy khiến Âu Dương Nhung nảy sinh ý định trêu chọc vị sư muội ngây ngô này.

Vị sư huynh trẻ tuổi nhíu mày, nghiêm giọng nói:

“Trước đây là ai đã khen sư huynh quản giáo tốt, còn mời sư huynh sau này tiếp tục quản giáo? Quên rồi sao?”

Hắn gật đầu với vị sư muội sắc mặt đã thay đổi, nói:

“Được, không phải muội nói linh khí có thể nhanh chóng chữa lành vết roi sao, hừ, vậy sư huynh đây sẽ lại quản giáo, quản giáo muội một phen!”

Vốn chỉ là lời nói đùa, Âu Dương Nhung tưởng rằng sẽ bị sư muội ngây ngô lườm lại một cái, nhưng không ngờ Tạ Lệnh Khương đang ngồi ngay ngắn đối diện vai lại khẽ run lên, ngón tay thon dài vén tóc mai, khẽ quay mặt đi, nàng lí nhí:

“Về... về rồi hẵng nói, bây giờ thì đừng, ta... tối nay ta còn có việc quan trọng.”

“...” Âu Dương Nhung.

Trong xe ngựa lập tức chỉ còn lại tiếng hít thở đồng điệu của hai người.

Cũng may là bầu không khí ngượng ngùng này không kéo dài bao lâu.

“Lão gia, Tạ nương, đã đến Uyên Minh lâu rồi.”

Từ ngoài xe truyền đến giọng nói ồm ồm của Liễu A Sơn, rèm xe cũng được gã vén lên ngay sau đó.

“Được được, đến ngay đây.”

Âu Dương Nhung vội vàng xuống xe trước.

Tạ Lệnh Khương lẳng lặng theo sau.

Tác giả: Vẫn chưa ngủ, ta tới đây! Hơi muộn một chút xíu... Ôm cả nhà từ phía sau!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!